Chấn chỉnh hoạt động lữ hành quốc tế
Wednesday, May 26th, 2010Click lên hình để đọc trọn bài
URL: http://www.thanhnien.com.vn/
News/Pages/201021/20100517235835.aspx
Click lên hình để đọc trọn bài
URL: http://www.thanhnien.com.vn/
News/Pages/201021/20100517235835.aspx
Click lên hình để đọc trọn bài
URL: http://www.thanhnien.com.vn/
News/Pages/201018/20100428231537.aspx
Nhân được nghỉ lễ 3 ngày, nên lượng khách đổ về miền Tây khá đông, đã làm cho phà Hậu Giang kẹt dài 4 Km.

Hành khách dù phải đợi hơn 2h mới qua được phà, nhưng hầu như không ai cằn nhằn về chuyện này. Trái lại mọi người cố nhìn những chiếc phà lần cuối – một hình ảnh gắn liền với người dân vùng sông nước cả trăm năm nay.

Anh Hải – tài xế xe khách Kumho – Samco chạy trên tuyến đường này mấy năm nay, thì bùi ngùi “hết phải qua phà xe sẽ đi nhanh hơn, nhưng tôi cứ thấy thiếu cái gì đó”.

Dưới kia những công nhân phà đang kéo dây neo với khuôn mặt buồn rười rượi – dù khẩu hiệu treo trên phà hôm nay là chào mừng ngày lễ 30/4 và khai trương cầu Cần Thơ.

Cô Mỹ An – nhân viên phục vụ trên xe của anh Hải thì cố nhoài người ra cửa xe để “tạm biệt các anh nhé”, nhưng cũng không giúp họ vui hơn.

Các hàng quán hai bên phà bắt đầu thưa thớt, còn những món “nếu hôm nay ế là ngày mai không biết bán cho ai” – như lời một em bé bán nem chua, thì ít hẳn đi. Tuy vậy vợ chồng bà ba Điệp – chủ một tiệm tạp hóa lại không có vẻ hốt hoảng vì họ cho rằng sau này con cháu sẽ khá hơn nhờ cây cầu này.

Mấy tuần nay du khách đã ý thức được ngày ra đi của phà, nên nhiều người cố gắng chụp hình ghi lại khoảng khắc qua phà Hậu Giang và giữ những tấm vé phà để làm kỷ niệm.

Riêng tôi, nhìn quanh quẩn khắp hai đầu phà vẫn chỉ thấy khẩu hiệu “chào mừng quí khách đến với phà Hậu Giang” mà không thấy bất kỳ một băng rôn nào đại loại như “ Phà Hậu Giang sau gần 100 năm phục vụ, nay xin tạm biệt và chúc quí khách qua cầu thượng lộ bình an”, mà lòng thấy buồn.
Với tôi cũng như nhiều người dân ĐBSCL, thì phà Hậu Giang sẽ mãi là một hình ảnh thân thương.
Bài và ảnh: Phan Huê
Cần Thơ , chiều 23/4/2010
Lê Chí
Tổng biên tập Sông Cửu Long
(http://vannghesongcuulong.org.vn)
Tưởng nhớ những người đã khuất.
1.
Sừng sững mây trời nhịp cầu ô thước
từ lòng đất mọc lên
câu chuyện truyền kỳ
Rằng ngày xưa
sông Hậu
dòng sông chưa có tên
cây dừa cây tre chưa kịp mọc
cây vú sữa cây sầu riêng còn đâu đó trong rừng
mờ mịt đôi bờ ốc đảo
cọp quay đầu
voi đứng rống
ba trăm năm
sau mấy ngàn năm
minh mang sóng nước
Ngày xưa
như không mà có
ai người đầu tiên liều mình chém sấu
nương theo màu tím lục bình trôi dạt tận cùng châu thổ
mót từng hạt lúa trời nuôi lớp lớp cháu con
Mũi Cà Mau băng mình ra biển
khát vọng khôn nguôi
bão giông
bến đợi
cho ngày Chức Nữ Ngưu Lang !
2.
Sông Hậu bây giờ
như vòng tay ôm choàng vai bạn
nhịp nhớ nhịp thương năm tháng bồi hồi
vùn vụt xe trôi
giữa vườn xanh ngát
long lanh ánh mắt hồn nhiên nụ cười
thăm thẳm dòng sông
chảy xiết
Nhịp cầu lượn cánh chim hồng hạc
sà xuống đất này vẽ nét tinh khôi
sắc vóc nhịp cầu thấp thoáng tự trong mơ
đêm hành quân lênh đênh chiếc bồng (*) huyền thoại
đồng đội ơi, ai không kịp đến bờ !
Chẳng phải vô tình chằng chịt dây văng
ai dám chắc
cầu Cần Thơ
không nao núng khối dầm chịu lực
không chao nghiêng từ sâu hoắm địa tầng
Lạ gì trái đất hôm nay
những chiếc cầu như những kỳ quan
bắc qua đỉnh núi cheo leo bắc qua sóng gầm eo biển
trùng điệp dây văng
trùng điệp nỗi niềm
những sợi dây
quen quen là lạ
những sợi dây biết nghe gió nghe mưa
nghe trời nghe đất
giữ yên bình cho triệu con tim
Ba trăm năm
sau mấy ngàn năm
vùn vụt xe trôi
con đường xa hút…
30.3.2010

_____________________
(*) Trong chiến tranh, ban đêm, người lính thường dùng tấm nilon dồn đầy đồ để làm phao vượt sông.
Bài này của Thanh Hà, trong nhóm sáu người của Saigon Times Foundation, lần đầu tiên đi Côn Đảo.
![]()
Sân bay Cỏ Ống,
Chúng tôi đến Côn Đảo đầu giờ chiều một ngày Chủ nhật giữa tháng 3. Sau nỗi nôn nao náo nức khi nhìn từ máy bay xuống mặt biển xanh trong với hai bờ cát trắng tuyệt đẹp dọc hai bên bãi đáp, chúng tôi ra xe đi về phía trung tâm huyện đảo, nơi nghỉ lưng mỗi ngày ở căn nhà khách mọc lên đầu tiên tại đây.

Thuê xe gắn máy, lên đàng!

Dọc đường gió bụi.
Ô trời, những cánh bướm màu cam đẹp quá! Chúng đang đậu chi chít trên những nhánh cây bàng đứng gần nhau dọc hai bên đường. Những cánh bướm giống những điểm nhấn long lanh màu sắc trên nền của núi rừng và biển xanh Côn Đảo. Tôi ngẩn ngơ! Sao những chiếc lá bàng này lại cam cái màu cam đẹp như cánh bướm thế kia? Hay chúng đang mở hội mừng nhóm tôi ra đảo, một nhóm sáu con người ngô nghê háo hức, muốn tạm biệt đất Sài Gòn một chút để ra đây hít một ít khí biển và để cùng ngân ca bài hát về chị Sáu bên mộ chị ở nghĩa trang Hàng Dương… Tôi ngắm hết đám bướm này đến đám bướm kia đầy ngưỡng mộ, lòng thắc mắc sao những cây bàng trong Sài Gòn chẳng thể tạo ra được những đàn bướm giống như thế này. Có cái gì đặc biệt, độc đáo và kỳ lạ ở những cây bàng ở đảo này đây mà!

Thăm di tích nhà tù Côn Đảo,

Viếng mộ chị Võ Thị Sáu,
Những sắc cam lung linh giờ lại làm nền cho sắc xanh dương, xanh lục và nâu xám của biển, của tán cây, của núi rừng hùng vĩ đang trải ra bao la hơn theo con đường xuống núi. Gió mát thổi tung nụ cười rạng rỡ, thổi tung ánh mắt nhìn mải mê sung sướng, thổi tung hồn thơ. Chừng ấy tâm hồn đang phơi phới theo cái đẹp nín thở của Đảo. Dường như chẳng còn gì là quá khứ hay tương lai, bởi cái hiện hữu của hiện tại đang tràn ngập xung quanh mà chẳng thứ gì chen vào nổi. Tất cả đang sống trọn trong từng giây phút của hiện tại. Hơi thở chẳng cần phải theo dõi mà tự nó nhịp nhàng đều đặn và lâng lâng. Con đường uốn lượn như một làn sương khói, lãng đãng thổi vào lòng người một niềm hạnh phúc chảy trôi.

Lưng chừng núi đá,

Cây và người,
Hạnh phúc và bình an cứ “sờ sờ” trong mắt, trong tim của mỗi người chúng tôi trong suốt bốn ngày ở Đảo. Khi thì tan đi trong làn nước trong vắt mát rượi của biển, khi thì lồng lộng trong hơi thở của núi rừng, khi thì nhè nhẹ thơm thoảng với lá và hoa. Ngay cả giữa cái bí hiểm, rờn rợn trong không khí tâm linh của những dãy nhà tù hay những dãi đất nghĩa trang cũng chẳng khiến chúng tôi lo sợ, mà chính nó còn làm cái yêu thương chớm nở cho miền đất này nằng nặng hơn. Những giọt nước mắt len lén lăn chảy theo câu chuyện của cô hướng dẫn về sự tù ngục, về sự bất khuất, về sự thành thánh của những con người mà tôi nghĩ trái tim của họ chắc phải bằng ngọc rất sáng, về cái nghĩa của người vợ với chồng, về những “tâm hồn cao thượng”. Nỗi e ngại bàng bạc về ma cỏ mà lắm người ở đất liền thêu dệt đã bốc hơi đâu mất. Chỉ còn lắng đọng cái thổn thức của tình thương và sự cao quý trong những câu chuyện lịch sử nơi đây.
Có lẽ, từ hơi ấm của tình thương và sự hi sinh vì người khác đó mà người dân huyện đảo (khoảng hơn sáu ngàn người) lớn lên với sự thiện lành, trong sáng, tự nhiên như cây cỏ. Chúng tôi hay tròn mắt nhìn nhau khi được người dân khuyên là nên để xe máy bên vệ đường rồi lặn sâu vào rừng mà chơi. Hay khi tối đến trả xe cho bà chủ nhà khách thì được dặn là cứ để nguyên chìa khóa trên xe và dựng ở ngoài sân trong khi cổng thì được mở 24/24. Và hiếm thấy hơn nữa là lúc dừng lại uống nước gần đầu chợ Côn Đảo, ngồi nửa tiếng đồng hồ trước cửa một tiệm vàng khá lớn mà vắng ngắt bóng dáng người trông coi, chúng tôi đem thắc mắc hỏi chú xe ôm ngồi ngay đó thì nhận được nụ cười tươi và lời giải thích rằng trên đảo chẳng ai thèm trộm cướp đâu mà lo. Tôi bỗng chột dạ. Kiểu này mà ở Sài Gòn thì … Người dân ở đây quả chẳng biết gì đến lừa lọc, trộm cắp, tranh quyền, bởi vì lừa lọc ai, trộm của ai và tranh với ai bây giờ? Ở đây chỉ có biển cả, núi rừng, cây cỏ và … muông thú (chim cò, sóc khỉ, rùa vích … đủ cả). Vậy là, chỉ có thiên nhiên! Mà, thiên nhiên thì không biết kinh doanh, cho nên là một điểm đến du lịch nhưng du khách cứ thế thoải mái .. tự phục vụ mình là chính, chớ nên quá trông cậy vào câu “khách hàng là thượng đế” mặc dù ở đây ai cũng hiếu khách thừa.

Ra hòn Bảy Cạnh,

Vũ điệu Côn Đảo,
Côn Đảo về đêm mới bình yên làm sao. Những con đường dài rộng mà chẳng mấy bóng xe. Tha hồ thong dong tản bộ. Rảo bước sau bữa ăn tối toàn đặc sản đảo, ngắm nghía hết sao trời lại đến hàng cây thẳng tắp làm con lươn cho lòng đường, tôi giật mình trước những thân bàng to khỏe đồ sộ bằng hơn hai người ôm, mọc vững chải nối nhau bằng những cành nhánh sum suê. Dáng vẻ hùng vĩ, oai linh và tráng kiện lạ thường của những cây bàng ở đây lôi kéo cảm giác nửa thán phục nửa nao nao, hệt như đang tận mắt nhìn thấy những nhân chứng sống của lịch sử. Tôi đoán mỗi vị này cũng phải hơn trăm tuổi, bởi thân cây gồ ghề nhiều đường nét, nhiều góc cạnh, có những gốc cây rõ ràng đã bị xén bớt vào một chút để đừng tràn lấn ra lòng đường. Chưa bao giờ tôi nhìn thấy những cây bàng cổ thụ như thế. Mà cây bàng ở đây không chỉ cho bóng mát, mà còn cho người dân xứ này món đặc sản “hạt bàng” ăn bùi, ngon hơn cả đậu phộng. Đa số trong chúng tôi đều mua vài hũ hạt bàng về làm quà, vì nó lạ. Người bán nói cây bàng thì có đầy khắp nước, nhưng món hạt bàng thì chỉ có thể mua được ở Côn Đảo. Giá của món đặc sản này tương đối cao, bởi công sức bỏ ra lượm lặt, tách từng hạt bàng nhỏ bằng một phần ba đốt ngón tay.

Vích Côn Đảo,
Những ngày với nắng gió, biển cả, núi rừng trôi nhanh nhẹ như những thoảng mây, khiến cả đám chúng tôi cứ ngẩn ngơ thèm tiếc. Biết làm sao để níu giữ, đành chụm đầu bàn tính kế hoạch cho … một lần sau nào đó, sẽ sắp xếp đi như vầy, như vầy.

Lên Sở Rẫy.
Với riêng tôi thì Côn Đảo như một bậc thiền sư, mà đến với ngài tôi tự nhiên thấy mình được giải thoát, được ngộ. Nhất định tôi sẽ quay lại thăm ngài, nhớ lắm cái bao la trong lành và yêu thương. Đã lâu lắm tôi mới tìm lại được cảm giác lãng mạn say đắm với thiên nhiên như thế. Đã hơn một chục năm, kể từ ngày Sa Pa….
Thanh Hà
Mời xem thêm hình ảnh tại Mong Manh:
http://huynhkimhuynh.blogspot.com/2010/04/con-ao.html
Tối qua, 27.03.2010 toàn Tp. Cần Thơ đã nhiệt liệt hưởng ứng Giờ Trái Đất. Đây cũng là năm thứ 2 liên tiếp khách sạn Sài Gòn – Cần Thơ (3 sao) hưởng ứng sự kiện này.
Lung linh trong ánh nến,
Giây phút hiếm hoi khách sạn chìm trong bóng tối,
Lại rực rỡ như thường ngày.
Ảnh: Huỳnh Dũng Sỹ
Đồng bằng sông Cửu Long – xưa nay vẫn nổi tiếng với những cánh đồng thẳng cánh cò bay. Không chỉ cung cấp lúa gạo dồi dào, đưa ĐBSCL trở thành một trong hai vựa lúa lớn nhất cả nước, từ xa xưa những cánh đồng nơi đây còn đem đến cho con người một sản vật thơm ngon dân dã. Cho đến ngày nay, thịt chuột đồng đã đi vào thực đơn đặc sản của những nhà hàng sang trọng và trở thành một món ăn khoái khẩu của mọi người.
Món chuột đồng chiên.
Chuột đồng sống ở bờ kênh, đìa, trong đồng ruộng, ăn lúa, khoai và các loại lương thực thực phẩm khác nên thịt đặc biệt thơm ngon. Trong khi vấn đề dư lượng thuốc tăng trọng ở gia súc, gia cầm đang khiến các bà nội trợ lo ngại thì món thịt chuột từ tự nhiên đã trở thành một lựa chọn hay được nhắc đến. Không chỉ vậy, có rất nhiều cách để làm những món ngon từ chuột đồng. Nếu “thịt cầy” chỉ gói gọn trong 7 món thì chuột đồng có đến hơn 36 món ngon. Đơn giản như chuột đồng ướp gia vị rồi đem chiên, đến chuột nướng, chuột kho rau răm, chuột xào củ kiệu, xào lăn, chuột chiên rô ti, khìa nước dừa, muối sả chiên, xào lá cách, chuột quay lu …
Thịt chuột thường được dùng với cơm và phải ăn nóng mới thấy được hết hương vị thơm ngon của món đặc sản này. Món chuột đồng xuất thân từ dân dã, cho nên thưởng thức chuột đồng ngon nhất là ở những không gian thoáng mát, dưới bóng cây nơi làng quê yên bình. Gắp một miếng chuột đồng kèm theo một ít rau sống, tùy theo món mà chấm mắm ngon dằm ớt hay muối tiêu chanh, thêm một miếng cơm, tất cả hương vị tinh túy từ cánh đồng lúa chín trĩu bông như hòa quyện lại vào đây, làm thích thú cả những vị thực khách khó tính nhất.
Từ những món đơn giản đến phức tạp, từ nhà ra quán, từ bình dân đến cao cấp, hương thơm và mùi vị của miếng chuột đồng đã làm biết bao thế hệ say mê. Không chỉ dừng lại ở cư dân miệt vườn sông nước, đặc sản chuột đồng ngày càng được giới thiệu rộng rãi cho bạn bè gần xa, trong nước và quốc tế và để lại những ấn tượng khó phai cho những ai đã từng một lần thưởng thức.
Bài: Tuyết Linh | Ảnh: Dương Thế Lộc