Tàn lụi thắng cảnh Đà Lạt
Monday, February 22nd, 2010Click lên hình để đọc trọn bài
URL: http://www.thanhnien.com.vn/News/
Pages/201008/20100221235949.aspx
Click lên hình để đọc trọn bài
URL: http://www.thanhnien.com.vn/News/
Pages/201008/20100221235949.aspx
Nhà báo Dương Nhật Chánh, trước làm tại Báo Cần Thơ, sau chuyển về báo Sài Gòn Giải Phóng (văn phòng Cần Thơ) đã từ trần hôm qua (18.11.2009) do bệnh hiểm nghèo. Bài viết chia tay dưới đây của Gió Vàng.

Tiễn mày – thằng bạn… Cù Lần !
Mày đi thật nhanh. Hôm qua, cả đám chiến hữu ngồi lai rai ở Phương Uyên điện thoại bảo mày mau hết bệnh – nói như Đức Khánh để về làm cỏ vườn cho vợ. Chủ Nhật rồi ghé thăm, mày vẫn gắng cười, dù đã 10 ngày ngủ ngồi ở Ung Bướu. Cái bệnh cay nghiệt vậy mà cũng có người bệnh “giành” nằm chung giường với mày ở Sài Thành. Chín Đồng gởi mày 1 triệu, Làng Báo Trần Văn Hoài buồn rười rượi “công – xi” gần 20 triệu đồng để “tiếp sức” mày vượt qua bệnh tật. Sáng nay, cả đám chiến hữu Báo Hậu Giang “lui cui công – xi” để “tiếp sức”… Thế mà mày lại “lừa thiên hạ” ra đi. Phải chăng vì chê tiền – vì sợ làm bận lòng chiến hữu như mấy ngày trước mày nói! Chiều qua, một nhà báo ở Sài Gòn lang thang xuống Cần Thơ không quen biết cũng “công – xi” vì mày. Tiền không phải tất cả nhưng cái cách mọi người “công – xi” tiền sao mà đẹp như cách sống hoà đồng và không tí tỵ hiềm làm mích lòng ai của mày.
Ngót 20 năm biết mày. Chỉ đôi lần gặp trên giảng đường, rồi duyên nợ đồng hành “múa bút” cùng hai báo ngót hơn 10 năm để kiếm cơm. Mày học Sử viết lách cũng chỉ hàng “tép riu”, chẳng lưu danh “biên niên sử” nào: Cây lúa – con cá, cây mía – con tôm cứ nhảy trên trang viết chân chất như cách sống của mày.
Người thân sẽ chọn một miếng đất cỏn con: Cái Tắc – Cần Thơ hay Cai Lậy – Tiền Giang để làm ngôi nhà cho mày dìa!? Rồi đây, những chiều đám nhà báo ngồi lai rai ở Phương Uyên hay 1 góc nào đó – khi leng keng cụng ly sẽ nhớ tiếng “công xi”; những thằng nghiện bi – a ở Trần Văn Hoài cũng sẽ nhớ đường cơ cần cù đến đổi rất cù lần của mày!
Mày ra đi vẫn lỗi hẹn với vài người. Tháng trước mày bảo: anh Hai Sony bị tai nạn gãy giò – ảnh là trụ cột gia đình… anh em “công – xi” ít tiền đi thăm, động viên. Rồi mày bảo, chú Hai bệnh mà nhắc mấy thằng, mấy đứa cháu làm báo… hôm nào rảnh đi thăm. Mày cứ bảo hôm nào “rảnh”… Làm như cuộc đời này thời gian bận rộn và hạn hẹp với mày lắm vậy! Thật buồn, khi chiếu ngược thời gian, người ta “soi” người nằm xuống thường phát hiện ra “dự cảm” về chuyến hành hương cuối cùng. Phải chăng mày cũng đã dự cảm!
Thùng bia Heineken mày để dành hồi Tết vẫn còn trong tủ văn phòng. Chắc chẳng ai uống vì nó sẽ đắng lắm. Bổng nhớ hai tiếng “công – xi”, thèm một lần chạm ly “leng keng” rất đổi đời thường với mày ở Phương Uyên. Chánh! Mày đi thật gọn – không “cù cưa” hành ai và rất đổi cù lần như cách mày sống!
Gió Vàng
Hồ Trường Giang
Lại thêm một vụ tai nạn giao thông nữa làm chết một Việt Kiều và một hướng dẫn viên du lịch. Như vậy chỉ trong vòng 2 tuần đã có 10 du khách quốc tế và hai hướng dẫn viên ra đi, lần trước là trên một con đèo ở Bình Thuận, còn lần này gần chợ nổi Cái Răng (Cần Thơ)! Hai vụ nổi cộm trong một thời gian rất ngắn, còn những vụ du khách bị thương khi đến nước ta du lịch thì ít ai đề cập. An tòan du lịch ở Việt Nam, vì vậy, đã đến hồi báo động đỏ!

Lẽ ra vụ tai nạn giao thông đường thủy mới nhất phải tránh được vì đã có bài học đau thương của hai vụ đắm tàu ở Hòn Phụ Tử (Kiên Giang) hay Hòn KHOAI (Cà Mau) mấy năm trước năm làm chết hàng chục khách nội địa: cũng là tàu cũ, khách không mặc áo phao, tài công không hiểu quy tắc an toàn trong khi phục vụ… Nhưng dường như chuyện ở địa phương này không phải là bài học cảnh tỉnh cho các địa phương khác, vì đến bây giờ người ta vẫn thấy nhiều chiếc ghe, xuồng mong manh chở khách du lịch đi coi bè cá nổi ở Châu Đốc, đi trong kinh rạch ở Cần Thơ hay Đất Mũi (Cà Mau)…
Cái lạ chính là với những phương tiện đầy rủi ro như vậy – đôi khi không có cả áo phao, hoặc có cũng chỉ để làm kiểng, nhưng vẫn hồn nhiên chở khách năm này qua năm khác mà hầu như không bị thổi còi. Trước khi có vụ tai nạn thương tâm ở Cái Răng, người ta không khó nhận ra hàng chục ghe xuồng thô sơ chở khách tham quan mỗi ngày ở chợ nổi này. Nhiều người trong số đó mua tour giá rẻ, còn được gọi là khách “ba lô”, nhưng có phải vì vậy mà chúng ta cũng coi mạng sống của họ quá rẻ nên có thể phó mặc cho mấy chiếc vỏ lãi muốn làm gì thì làm?
Du lịch trước hết phải an toàn, đây là điều thuộc nằm lòng của những người làm du lịch chuyên nghiệp. Một điểm đến vừa có vẻ đẹp lẫn tai nạn tiềm ẩn, thì chắc chắn không ai muốn đến. Nhưng dường như các địa phương vẫn chưa ý thức được điều này, nên chuyện kiểm tra phòng ngừa, xử phạt ít khi được triển khai, mà chỉ khi có đại sự rồi thì họ mới tìm cách giải quyết hậu quả. Một khi tai nạn xảy ra, tiếng xấu đồn xa là ấn tượng của du khách về điểm đến sẽ rất xấu. Như vậy bao nhiêu năm tiếp thị, quảng cáo, xây dựng thương hiệu đã thành công cốc!
Ở nước ta sông ngòi, kinh rạch nhiều vô kể và du lịch trên sông, trên biển cũng đang là thế mạnh của Việt Nam. Có lẽ không quá khi gởi đến các địa phương có sông, có biển lời cảnh tỉnh này: hãy giữ tiếng thơm khi nó vẫn còn!
Blog Lê Chí
Click lên hình để đọc trọn bài
URL: http://chilebs.blogspot.com/2008/08/
chm-chm-ng-i-knh-ving-nh-vn-sn-nam.html